sủng hậu tìm chết hàng ngày

Ở cạnh khu dân cư đổ nát cách xa căn cứ thủ đô là đám người Khổng Tiểu Điệp đang bị hàng tá zombie tiến hoá vây quanh,đã thế lại còn gặp phải biến dị trâu và ngỗng khổng lồ,toàn bộ lông trên cơ thể trở nên cứng rắn và sắc bén như lưỡi dao,hình thể to lớn sát thương kinh khủng so trước lại càng Đọc Bảy ngày kết hôn ngắn ngủi: Mẹ yêu đừng trốn! tại Gacsach.com. Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm :x :3 Đăng nhập; Đăng ký; Navigation. Trang chủ; Thư viện sách Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày. Một đêm sau cưới - Full - Hạ Huyền Chú Tên truyện là Tận Thế Kiều Kiều mỗi ngày đều vật lộn cầu chết, mình đã sửa lại cho dễ hiểu hơn Cuồng ma cuồng chặt đầu đội lốt con gà yếu ớt vs nữ phụ rác rưởi hoa thỏ ty động chút lại khóc Nữ chính: Tô Nhuyễn Nhuyễn x Nam chính: Lục Thời Minh P.s: hoa thỏ ty là một loài cây kí sinh Thuê hẳn 1 căn nhà để cất tiền vì không tin ngân hàng, người đàn ông Malaysia gặp chuyện éo le hơn; 3 con giáp tốt bụng, khiêm nhường, có quý nhân phù trợ, hậu vận càng đủ đầy; Tử vi hôm nay, xem tử vi 12 con giáp ngày 22/9/2022: Tuổi Mùi tình duyên tốt Giá vàng trong nước tiếp tục tăng chóng mặt. Cụ thể, tại thị trường New York, giá vàng trong phiên giao dịch đêm qua (24/2 - theo giờ Việt Nam) tiếp tục hiện hữu đà tăng mạnh ở suốt phiên làm việc, trong bối cảnh chứng khoán châu Á và châu Âu sụt giảm khi giới đầu mematikan keran air yang tidak dipakai merupakan wujud. Ninh Phi yên lặng nhìn chằm chằm A Nghiên, thật lâu sau, hắn cũng nở nụ khàn khàn nói “Không sai, ta sở dĩ trở thành bộ dáng hiện tại, là vì bị lửa đốt, hơn nữa còn ở trên một ngọn núi.”A Nghiên có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới hắn thế nhưng thừa nhận như ngờ kế tiếp Ninh Phi lại tiếp tục nói “Ta lúc trước bị lửa thiêu là vì cứu một tiểu cô nương. Đáng tiếc ta không thể cứu được, chính mình còn bị bỏng.”A Nghiên nghe thế, sợ ngây người, nàng nhìn chằm chằm Ninh Phi, nỗ lực muốn từ trên mặt hắn bị che kín tìm ra một chút dấu vết để lại, từ trong cuộc đời bảy lần mất đi, tìm dấu vết người này. Nhưng con ngươi hờ hững bình tĩnh kia thật sự là xa lạ mờ làm thế nào cũng nghĩ không ra người này là nàng cũng hiểu được ý tứ của hắn, chẳng lẽ hắn bị bỏng là vì mình? Là mình liên lụy hắn trở thành bộ dáng như vậy?Lúc đầu nàng khiếp sợ, rốt cục trấn định xuống, há mồm định hỏi hắn, nhưng Ninh Phi lại lạnh nhạt nói “Ta biết ngươi muốn hỏi ta cái gì, nhưng ta sẽ không nói. Nói ra cũng vô dụng.”A Nghiên vốn muốn mở miệng đành ngậm Phi tiếp tục nói “A Nghiên.”Hắn trực tiếp gọi tên của nàng —— rõ ràng trước kia hắn cũng xưng hô mình là Cố cô nương hoặc là Cố phu gọi như vậy, trong lòng A Nghiên ẩn ẩn rung động, nàng nhất thời minh bạch, dù mình nhớ được hay không, người này vẫn đã quen biết mình từ lâu. Trước kia nhất định là biết Nghiên ý thức được cái gì, hơi hơi nắm chặt tay, chờ hắn nói Phi nhìn A Nghiên, khó được nở nụ cười “A Nghiên, ta nghĩ ngươi hiện giờ cũng đã biết một ít. Tuy có chút việc, ngươi sợ là khó có thể lĩnh ngộ được ngày. Nhưng ngươi phải tin tưởng, ta không có ác ý với ngươi”.A Nghiên cắn cắn môi, gật đầu “Đúng. Ta vừa mới hiểu được, từ đầu lúc gặp nhau, ngươi kỳ thật luôn luôn có ý bảo hộ ta, giúp đỡ ta.”Trong con ngươi đen hờ hững của Ninh Phi có sắc thái ôn hòa “A Nghiên, rời khỏi nơi này đi, rời khỏi Tiêu Đạc đi.””Ngươi cũng muốn ta rời khỏi hắn?”A Nghiên ngửa cổ, nỗ lực muốn từ trong mắt Ninh Phi tìm được manh mối.”Đúng, ngươi phải rời khỏi hắn.” Ninh Phi ngừng lại “Ở lại bên hắn, cuối cùng ngươi nhất định sẽ bị thương tổn.””Hắn, hắn về sau sẽ thế nào?”A Nghiên kỳ thật đã mê mang, Tiêu Đạc không phải người bình thường, kiếp trước hắn là một thanh này tuy rằng không thể tưởng tượng được, nhưng so với nàng có trí nhớ bảy đời càng không thể tưởng tượng sao?Huống chi Sài đại quản gia sắp chết, Sài đại quản gia cũng nói như vậy, nay Ninh Phi cũng nói như Phi rũ mắt xuống, thản nhiên nói “Ngươi sẽ chết.”Sẽ chết?tâm A Nghiên bỗng chốc căng là chết sao? Vẫn là chết sao?Nàng còn tưởng rằng, lúc này đây sẽ có chút bất đồng, nàng đã ở bên Tiêu Đạc lâu như vậy, vài lần suýt chết đi, vẫn có thể hóa nguy thành an, hơn nữa Tiêu Đạc không phải rát yêu mình sao. Mình cũng thích Tiêu Đạc. Như vậy, không phải hẳn là Tiêu Đạc sẽ bảo hộ mình, sau đó mình an ổn vượt qua cả đời sao?Ninh Phi ngẩng đầu nhìn A Nghiên, thấy trên mặt A Nghiên có do dự và không đành lòng, không khỏi thở dài “Ta biết, ngươi thích Tiêu Đạc, nhưng A Nghiên ngươi phải suy nghĩ cẩn thận, ngươi trước kia cũng từng thích hắn, cuối cùng kết cục là gì?”A Nghiên vừa nghe, nhất thời hiểu rõ hắn nói lần nàng làm đại phu kia. Nàng là đại phu, độc chết hắn, cuối cùng cũng hại chết vẫn nên rời khỏi Tiêu Đạc sao, rời khỏi Tiêu Đạc, kiếp này vĩnh không gặp nhau, chỉ có như vậy, mới giữa được mạng sống sao?ngực nàng khó chịu, khó chịu đến mức yết hầu cũng bắt đầu dật dật, toàn bộ thân thể bắt đầu cứng đờ, biến thành một tảng luyến tiếc bây giờ, nàng bỗng nhiên ý thức được, có lẽ chẳng những là thích, so với thích còn nhiều một hình như đã yêu nam nhân kia, nam nhân bảy lần nàng đều vì hắn mà hầu nghẹn ngào, lúc lên tiếng có chút phát run “Vì sao?”Nàng nhìn chằm chằm Ninh Phi, nói giọng khàn khàn “Ngươi có thể nói với ta vì sao hay không? Ta biết trước đây vài lần đều có người tận lực làm ra.”Nàng cố ý không nói ra ai làm.”Nếu lúc này bài trừ chướng ngại đó, nếu người xấu kia chết đi, có phải ta sẽ không phải chết hay không?”Ninh Phi thở dài “A Nghiên, ngươi sở dĩ chết bảy lần, không phải bởi vì Sài Hỏa âm thầm hại ngươi. Tuy rằng hắn quả thật cũng hại ngươi, nhưng cũng bởi vì hắn thuận theo thiên ý, ngươi mới có thể chết. Nếu ngươi không đáng chết, hắn dù tận lực hại ngươi, ngươi cũng không dễ dàng chết đi như vậy.”A Nghiên hung hăng cắn môi, cắn môi dưới gần chảy máu “Như vậy cầu ngươi nói cho ta, vì sao ta chết, vì sao ta chết đi chính là thiên ý? Đây là thiên ý của ai? Vì sao khiến ta nhớ rõ mỗi một lần phải chết, khiến ta chết đi một lần lại một lần, cái gọi là thiên ý, vì sao muốn tra tấn ta như vậy!” PS tui cũng muốn biết nèNàng khàn khàn hỏi hắn, nói xong lời cuối cùng, nàng cơ hồ thở hắt chuyện gì, nàng cũng có thể giả ngu, cũng có thể chẳng hề để ý, nhưng duy liên quan đến chuyện sống chết, nàng nhớ tới là không có cách nào thờ sẽ lại không có chuyện gì mà đi tìm chết bảy lần đây! Thậm chí còn lập tức sắp phải chết lần thứ tám!Ninh Phi không trả lời A Nghiên, hắn cúi đầu, bất đắc dĩ nói “A Nghiên, ta đã tận lực, nhưng ta không có cách nào giúp ngươi thêm. Nay ta có thể nói vẫn là câu nói kia, rời khỏi Tiêu Đạc đi.”Hắn nói xong câu đó, xoay người một cái, người đã biến Nghiên nhìn rừng liễu trồn vắng trước mắt, sửng sốt nửa ngày, rốt cục một lần nữa đi tới phòng Đạc sắp đi, hắn phải đi đánh giặc, nàng đáp ứng làm một bàn đồ ăn cho Nghiên xem nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp, suy nghĩ nửa ngày, bắt đầu nấu vội trước vội sau, gọi đầu bếp, sai sử đầu bếp nữ, không bao lâu đã làm ra một bàn đồ ăn.”Đem đồ ăn bưng tới cho điện hạ đi.” Nàng ra lệnh.***************************Lúc Tiêu Đạc nhìn thấy đầy bàn đồ ăn này, cũng có chút kinh ngạc, hắn cho rằng A Nghiên chỉ làm một hai món thôi, không nghĩ tới mới một canh giờ, thế nhưng biến ra một bàn như ngân châm sao sí vây cá thái chỉ sào, đỉnh hồ thượng tố món này rất cầu kì, chế biến từ các loại nấm và rau, ức bò sốt, tô khương bì đản bánh trứng với gừng, trai trát đề móng ngựa cuộn, tôm nõn bích loa, hỏa chủng thần tiên áp vịt thần tiên nướng, mật nước hỏa phương thịt hầm mật ong, trùng thảo phủ lý áp vịt nấu với đông trùng hạ thảo, nùng hương thanh kê thang một loại canh gà, ngưu nãi ma cô thang canh nấm tươi với sữa….Đang nghi hoặc, A Nghiên lại nâng một chén rượu “Điện hạ, ngày mai ngươi đi xa, tuy ngươi thường ngày không uống rượu, nhưng phải uống một ly này, coi như A Nghiên làm tiệc tiễn biệt điện hạ.”Tiêu Đạc giương mắt nhìn, thấy A Nghiên hai mắt ẩn tình, xao động giống như nước ngày xuân, hai gò má đỏ ửng, thật sự là khác hẳn bộ dáng ngày xưa điêu ngoa bốc đồng, ẩn ẩn có cảm giác hồng tụ thiêm hương, ôn nhu hiền lành, hắn nhất thời không khỏi cảm động, gật gật đầu.“A Nghiên, nay nghĩ đến, hai ta ở cùng nhau rồi, phát sinh đủ chuyện, sau này lúc viên phòng có chút vội vàng, ta cũng chỉ cho ngươi danh phận thiếp thất, thật sự là không đúng đối với ngươi. Nay ngươi chuẩn bị một bàn đồ ăn làm tiệc tiễn ta, lại lấy rượu ra, chúng ta uống li rượu giao bôi, coi như —— “Hắn không phải người biết nói chuyện, nói tới đây, ngữ khí ngập ngừng, tai cũng đỏ ửng Nghiên cũng hiểu ý tứ của họ là người có duyên vô phân, dù là nước sữa giao hòa, cũng chỉ là nhân duyên như sương sớm. Hắn nói nàng là tiểu thiếp của hắn, nhưng kỳ thật tiểu thiếp còn có một đỉnh kiệu nhỏ, còn nàng cái gì cũng không cả nàng không cần, hắn cũng không cần, nhưng tình đang nùng, dường như luôn có chuyện gì đó đến ngăn lại tình cảm và hắn kỳ thật trong lòng cũng không có cảm giác an toàn, hắn cũng sợ tính tình quái đản thay đổi thất thường của hắn, còn mình, vẫn sợ cái gọi là thiên thế A Nghiên không nhiều lời, nàng châm hai ly rượu, một ly cho hắn, một ly cho mình, nàng ngẩng đầu nhìn hắn “Tốt, chúng ta hôm nay uống rượu giao bôi.”Tiêu Đạc nhíu mày nhìn A Nghiên “A Nghiên, ngươi hôm nay có chút dị thường, đây là thế nào, sợ ta đi sao?”A Nghiên mềm mại ôm hắn, ôn thanh nói “Có chút sợ.”Nàng lẩm bẩm “Ta sợ ngươi rời đi rồi, để lại một mình ta, ở luân hồi nhận hết đau khổ, cầu mà không được, cũng sợ ngươi rời đi rồi, tìm được người khác, từ nay về sau chỉ nghe người mới cười, không thấy người cũ khóc...”Nàng nói cũng là lời thật nhưng hắn lại chỉ cho là nàng buồn chia li, có chút cảm giác bi thương. Bàn tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng nâng cằm nàng, hắn cúi đầu hôn nàng, giống như chuồn chuồn lướt nước.”Nha đầu ngốc, ngươi đang hồ ngôn loạn ngữ cái gì.” Hắn không tin chuyện kì quái này tức hắn nâng ly lên, hai cánh tay giao triền, giống như dây mây và khánh thạch, thực sự đan vào nhau, uống rượu trong chén của đang nâng tay, lúc hắn ngửa cổ uống rượu giao bôi của hai người, trong đầu hắn cũng hiện ra một hình nam tử khí vũ hiên ngang, một nữ tử xinh đẹp như hoa, hai người ở nơi cỏ xanh oanh lượn, lấy thiên địa làm mối, lấy song núi làm khách, lấy lá sen làm ly, lấy suối nước làm rượu, triền miên ôm nhau, uống rượu giao ảnh chỉ chợt lóe lên, lúc rượu trong veo chảy vào yết hầu hắn, hắn muốn nhớ hình ảnh đó cũng đã một mảnh mơ ngon vào họng, bên trong ngọt lành, cảm giác say nồng liệt đánh úp xưa nay không thể uống rượu, dù trên thuyền hoa kỳ thật cũng chỉ lấy trà thay chén rượu vào, hắn đã say. Đánh giá từ 81 lượt Một tác phẩm hay được viết bởi Nữ vương không ở nhà, truyện Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày là truyện ngôn tình sủng xoay quanh Trạm Vương ôm chặt A Nghiên, khàn khàn hỏi Nàng vì sao toàn thân run rẩy?A Nghiên run rẩy run rẩy lại run rẩy đầu lưỡi Ta sợ...Trạm Vương sủng ái cười Nàng sợ cái gì?A Nghiên chân đều đang run ... Sợ ngươiTrạm Vương nhướn mày Sợ gì ta?A Nghiên nước mắt cũng muốn rơi ... Sợ ngươi... Giết ta...Trạm Vương sờ sờ mặt A Nghiên Ngoan ngoãn, chỉ cần nàng yêu ta, ta sẽ không giết Nghiên trở tay ôm chặt lấy cánh tay Trạm Vương Ta yêu ngươi, yêu ngươi, yêu chết ngươi ! Chỉ cần ta sống ta sẽ yêu ngươi! Đọc truyện sẽ thấy, hắn sống một ngày yêu một ngày!Trạm Vương cúi đầu hôn gò má nàng, thanh âm trầm nhẹ vang vọng bên tai A Nghiên Là yêu một ngày, sống một ngày Đời này A Nghiên sống mười lăm năm, trong thời gian mười lăm năm, nàng liên tục ở quê, thôn Ngưu Xuyên Tử, trải qua cuộc sống nghèo khó nhưng yên ổn. Người khác đều nói A Nghiên ngốc, từ nhỏ đã ngốc, tổng cảm thấy nàng làm việc bừa bãi. Trên thực tế có đôi khi trong lòng mình, chính nàng cũng cảm thấy mình điên đảo, điên đảo kiếp trước kiếp này. Nàng có đôi khi thậm chí không nhớ rõ chính mình đã sống bao nhiêu đời. Bất quá nàng còn ghi nhớ số lần nàng chết đi, một hai ba bốn năm sáu bảy, nàng đã chết qua bảy lần, thì phải là bảy đời. Bảy đời trong trí nhớ, đủ loại nhân sinh, có công chúa huyết thống cao quý, cũng có nông phụ nghèo hèn xấu xí, cũng có tiểu nha đầu chịu người sai sử, thậm chí còn có đại tướng quân lập tức ra trận. Những người đó lúc sống, khi thì khắc sâu khi thì mờ nhạt, lúc A Nghiên vừa sinh ra, không ngừng bồi hồi va chạm trong đầu A Nghiên. Mười lăm năm ở nông thôn, trí nhớ dần dần mơ hồ, có lẽ canh Mạnh Bà nàng từng uống đã bắt đầu ăn mòn trí nhớ này. Nhưng mà có một loại trí nhớ dường như khắc vào linh hồn nàng, dù ngày tháng bình thường chán nản trôi qua, cũng vô pháp biến mất. Đó chính là về cái chết. Nàng đã từng chết bảy lần, mỗi một lần đều không được chết già. Đủ kiểu chết, mỗi một lần làm cho nàng nhớ tới đều đau cả người như rút gân, đau đến lục phủ ngũ tạng trộn vào nhau, sợ đến mức hồn phi phách tán không chỗ trốn. Mà mỗi một trí nhớ về cái chết đó, đều cùng với một khuôn mặt. Đó là một khuôn mặt tôn quý tuấn mỹ, giống như bạch ngọc điêu khắc, mày xéo dài phong lưu hàm súc, mắt phượng dài nhỏ giống như khép mà không phải khép, môi khẽ mím giống như một sợi tơ hồng đậm nhạt. Hắn luôn thân phận cao quý, đứng ở trên vạn người, môi mỏng nhẹ nhàng phun ra một chữ, giây lát đoạt tính mạng nàng. A Nghiên sắc mặt tái nhợt tê liệt ngã xuống chỗ đó, cả người run rẩy, hai môi run liên tục không khép vào được. Chính là hắn, mỗi một lần đều là hắn. Nàng đã chết nhiều lần như vậy, mỗi một lần chết, đều luôn cùng hắn có chút liên quan. Nàng hai môi run sợ lại run sợ căn bản không khép vào được, thế nào cũng không hiểu rõ, bất quá là một cái trạch viện ở nông thôn thôi, hắn làm sao có thể ở nơi này? Hắn không phải mỗi một lần đều là sinh ở hoàng gia huyết thống tôn quý sao? Ngay lúc A Nghiên nằm sấp ở đó mê mang hoảng sợ, mày đẹp của Cửu gia cuối cùng cũng có điểm khác thường. Hắn mở miệng, thanh âm khàn khàn dịu dàng “Thế nào, ta còn chưa có bảo người động thủ, ngươi lại tự mình ngã chết?” Hắn không nói chuyện thì thôi, hắn vừa nói xong, A Nghiên run càng lợi hại hơn. Chết, chết, chết... Còn có giọng nói kia, cái loại nói nhỏ chứa đầy nguy hiểm, kinh sợ quen thuộc cỡ nào, đó chính là phù chú đoạt mệnh nàng bảy đời... Nàng định giãy dụa đứng lên, nhưng lại nghe thấy chính môi mình run run phát ra âm thanh đáng thương “Đừng giết ta đừng giết ta, ta sợ hãi! Cầu ngươi đừng giết ta!” Chỉ cần để nàng sống sót, bảo nàng làm gì cũng được! Nàng không cần chết, không cần chết! Nàng thầm muốn sống! Sống tốt, sống đến bảy mươi tuổi tám mươi tuổi! Nàng phải lập gia đình sinh con, nàng muốn vui chơi! ngón tay Cửu gia vươn ra thon dài hoàn mỹ, nhẹ nhàng sờ sờ cằm đẹp, nghiền ngẫm nhìn tiểu nha đầu. ”Vốn dĩ ta muốn giết ngươi.” Cũng không biết là nha đầu dơ bẩn nơi nào, thế nhưng có người đem điểm tâm nàng làm cho mình ăn? Đây là sự tình Cửu gia không thể dễ dàng tha thứ nhất! Tất cả đầu bếp làm đồ ăn cho hắn, người nào không phải tắm ở trong nước sơn tuyền mười ngày nửa tháng, triệt để sạch sẽ mới được vào phòng bếp! Nhưng mà điểm tâm kia quả thật tương đối hợp khẩu vị hắn... Mày Cửu gia nhếch lên, nhìn cô nương phải chết còn hèn mọn muốn sống. Mà cô nương này đâu, đang nghe đến câu nói “Vốn dĩ ta muốn giết ngươi”, nhất thời trong đầu phát ra trí tuệ mười lăm năm chưa từng có, vượt qua chỉ số thông minh trời cho, lĩnh ngộ được ý tứ trong lời này. Nàng ngưỡng mặt lên, khóc cầu xin nói “Cửu gia tha mạng, ta trên có mẹ già tám mươi, dưới có em nhỏ mấy tuổi, cũng có phụ thân, người bị ốm đau khổ sở. Cầu Cửu gia tha ta một mạng, ta nhất định kết cỏ ngậm vành, làm trâu làm ngựa, báo đáp đại ân đại đức Cửu gia!” Nói xong câu này, nàng chợt nhớ tới, đoạn thoại này nàng ở mỗi một đời trong trí nhớ đều nói qua a. Lúc đó nàng vừa nói xong, trực tiếp bị nam nhân trước mắt kia cho một đao chém chết. Nghĩ đến đây, nàng càng thêm sợ, sợ đến ánh mắt cũng đỏ “Ta không muốn chết...” Cửu gia bên môi khó được tràn ra một chút hứng thú, cười nói “Khó được ngươi nha đầu nông thôn này còn có thể nói lời này, đến, ngươi nói cho ta nghe một chút, ngươi muốn kết cỏ ngậm vành thế nào, muốn làm trâu làm ngựa thế nào?” Hắn đánh giá nàng, thân mình kia suy nhược mảnh khảnh “làm trâu làm ngựa cho ta? Ta sợ đè hỏng ngươi đâu.” A Nghiên nghe nói như thế, khát vọng cầu sinh khiến nàng cả người tản mát ra sức lực trước nay chưa từng có, nàng phủ phục giống một con cá vọt lên đến bàn chân Cửu gia, quỳ xuống khẩn cầu nói “Cửu gia, ta có khí lực, ta có thể làm ngựa, cũng có thể làm trâu, không tin ngươi thử xem!” Cửu gia nhìn xuống dưới giường thấp, tiểu cô nương mặt mũi tràn đầy nước mắt, xem trong đôi mắt to trong suốt kia không chút nào che dấu sợ hãi cùng cầu khẩn, không biết tại sao, cảm giác thấy thú vị, môi hắn càng phát ra nụ cười câu dẫn, mắt phượng híp lại ”Tiểu nha đầu, ngươi làm ngựa, cưỡi cũng không có ý tứ gì a.” Giọng nói thấp lạnh, ý tứ chế nhạo hàm xúc mười phần. Nhưng lời này nghe vào tai A Nghiên, lại nhưng lại giống như bùa đòi mạng, chặt đứt hi vọng cuối cùng trong lòng nàng. Làm trâu không được? Làm ngựa không được? Kia nàng nàng nàng nàng, nàng nên làm cái gì? trên má non mịn, rơi xuống một giọt nước mắt trong suốt, cứ như vậy nằm sấp dưới chân hắn, tuyệt vọng sững sờ nhìn hắn, mắt to hắc bạch phân minh như bị mưa dội qua, trong suốt vô tội lại đáng thương hề hề. Cửu gia thấy vậy, tâm tình cực tốt “Hàn Đại Bạch từ nơi nào tìm được ngươi?” Hàn Đại Bạch? A Nghiên sợ tới mức đầu đã hỗn độn thành tương hồ, giờ này khắc này rốt cục lóe lên ánh sáng, nàng nhất thời tìm được một cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, vội vàng nói“Cửu gia, ta biết nấu ăn a, ta sẽ làm bảo loa tích tô bánh cuộn có nhân, Cao Ly lí cao bánh hạt dẻ, tô bì mật đường bánh phủ mật mía, bánh nướng, thủy tinh tạo nhi bánh có lớp vỏ trong suốt bên ngoài, tía tô cao bánh tía tô, lệ chi cao bánh quả vải, tuyết hoa tô bánh bông tuyết, còn có thể làm cá muối hoàng tước, cua nhưỡng rượu chanh, ốc hương sào kiểu miền nam, lươn chiên hai mặt, cá mù tạt, gỏi tôm thủy tinh...” Tô 酥 là các loại bánh xốp xốp mềm mềm… Cao 膏 là các loại bánh sệt sệt đặc đặc A Nghiên miệng nhỏ phách phách phách không ngừng, lệ chảy ào ào đọc lên một đống tên đồ ăn, điểm tâm. Cửu gia nhíu mày cười “Phải không? Ta làm sao không tin đâu?” A Nghiên mắt mở to trong suốt sáng rực, chỉ trời thề thốt vô cùng chân thành “Cửu gia, bây giờ ta có thể làm cho ngươi a, cam đoan làm được thiên hạ độc nhất vô nhị!” Cửu gia cười ha ha, tiếng cười réo rắt “Tốt, ngươi đã nói như vậy, ta cho ngươi một cơ hội, vậy làm đi.” Nói tới đây, ngữ điệu hắn lại biến đổi, híp con ngươi, thanh âm lại trở nên âm lãnh thản nhiên nói “Bất quá, nếu ngươi làm cái gì không hợp tâm ý gia, gia sẽ trực tiếp băm ngươi thành thịt vụn, ném cho chim ưng ăn.” tiếng hắn vừa dứt, hắc ưng trên giá gỗ tử đàn bên cạnh thế nhưng đột nhiên mở hai mắt, tầm mắt sắc bén cứ như vậy thẳng tắp bắn tới. Này quả thực là một cọng rơm cuối cùng đè chết A Nghiên, cả người nàng giật mình một cái, ai ai cầu xin “Đừng, đừng ăn ta... Ta không được mấy lượng thịt... Ta nhất định sẽ làm ra đồ ăn khiến Cửu gia vừa lòng!” Cửu gia vừa lòng gật đầu, nâng bàn tay ngọc trắng thon dài, nhẹ nhàng vỗ một cái. Tiếng vang thanh thúy. Theo tiếng vang kia, từ ngoài phòng khách, Mạnh Hán hông đeo trường kiếm khí thế hùng hổ đi đến. Hắn tiến vào, quỳ một gối xuống, trầm giọng nói “Cửu gia.” Cửu gia đến mí mắt cũng không nhấc lên một chút, thanh âm trầm thấp thản nhiên phân phó nói “Đi, mang Hàn Đại Bạch và Hà Tiểu Khởi đến.” Mạnh Hán lên tiếng đáp rồi đi ra ngoài. A Nghiên kinh hồn, cắn môi nhỏ, mày lá liễu nhỏ hơi hơi nhíu, mắt to trong trẻo ướt át ở chỗ đó thật cẩn thận trộm nhìn Cửu gia. Đây rõ ràng là một ác nhân từ đầu tới đuôi, tà ác vô cùng, bản thân mình mỗi lần đều đều chết bởi hắn, mà hắn mỗi lần đều đi lên đế vị, mặt nhìn nam bắc, quan sát thiên hạ, thao túng tính mạng chúng sinh. Cũng bởi vì người này qua bảy đời đều là mệnh đế vương, A Nghiên trải qua mười lăm năm coi như thoải mái, nàng luôn cho rằng trốn ở nông thôn chỗ này, cuộc đời mình vĩnh viễn không phải gặp vị sát tinh đòi mạng, mệnh cách đế vương này. Đời hắn đến cùng là thế nào, thế nhưng chạy đến vùng tây nam hẻo lánh này, còn ẩn trong một tòa trạch viện như vậy? A Nghiên tinh tế thưởng thức hai chữ “Cửu gia” này, toàn bộ cảm thấy không thích hợp. Nhất thời lại nghĩ tới hai thị vệ kia, hai thị vệ vừa thấy đã biết không phải hạng người hời hợt, nhân vật như vậy, thế nhưng chịu làm thị vệ cho hắn? một đôi con ngươi A Nghiên đen như đá sợ hãi chuyển a chuyển, lại cẩn thận liếc mắt xem xét hắn một lần, hắn, thực là một Cửu gia bình thường sao? Cửu gia vốn đang hơi hơi khép mắt dưỡng thần, tóc dài của hắn đen như mực thoải mái tùy ý buông xuống, có một vài sợi thậm chí lướt trên khuôn mặt hắn tuấn mỹ dị thường, che nửa mặt hắn. Ai biết hắn như vậy đột nhiên lúc đó lại mở mắt ra. tầm mắt tinh chuẩn, ánh mắt lợi hại, thẳng tắp bắn về phía A Nghiên, vừa vặn bắt đúng lúc A Nghiên đang vụng trộm đánh giá hắn. A Nghiên sợ tới mức lại giật mình một cái, môi nhỏ mềm mại theo bản năng run run, cuống quít cúi đầu, sợ hãi cẩn thận nằm phục tại chỗ, ngón tay để trên sàn nhà bằng đá bạch ngọc lạnh như băng. ”Ha ha...” Cửu gia cười khẽ một chút, cúi đầu nhìn tiểu cô nương phủ phục ở trước giường mình “Mấy tuổi?” Hắn thanh âm trầm thấp ái muội, dư âm hơi hơi giơ lên, có ý tứ hàm xúc khác. A Nghiên con mắt vòng vo xoay chuyển, cứng ngắc không tình nguyện đáp “Qua hai tháng linh ba ngày nữa là mười lăm tuổi.” Cửu gia nghe thế, khóe môi giật giật, đạm thanh phân phó nói “Đứng lên, đi vài bước, để gia nhìn xem.” A Nghiên cũng không biết hắn muốn nhìn cái gì, bất quá nghĩ nghĩ, chính mình không thể đắc tội hắn, vì thế nàng cố lấy dũng khí, khởi động hai chân hư nhuyễn vô lực, giãy dụa đứng lên, lại cứng ngắc vụng về ở trong phòng khách qua lại đi hai bước. Tà mâu cửu gia đánh giá nàng, thấy nàng vóc người không cao, bất quá đến bả vai mình thôi, xương cốt cũng tinh tế yếu ớt, không khỏi nhíu mi, thấp giọng trào phúng “thân thể ngươi nhỏ thế, còn muốn làm ngựa cho ta.” A Nghiên cúi đầu, dùng đầu ngón tay trắng noãn vặn vặn áo, nhỏ giọng cười làm lành “Ta không phải là đã đổi sang làm đầu bếp nữ rồi sao!” Cửu gia thấy nàng cúi đầu cắn môi đáng thương, nở nụ cười lành lạnh, ra lệnh “Nâng hai tay lên, giơ cao hết cỡ.” A Nghiên cũng không biết hắn muốn làm cái gì, bất quá nàng phi thường thành thật nghe lời làm theo. Nàng làm như vậy rồi, nhất thời mặt đỏ lên. Nàng minh bạch hiểu hắn muốn làm gì. Nàng vừa nhấc nhấc tay lên như vậy, áo vải thô đơn bạc cứ như vậy bị kéo lên, vì thế thân hình nguyên bản bị quần áo dài rộng che lấp cứ như vậy lộ ra. Nàng tuy rằng tuổi còn nhỏ, sắp mười lăm tuổi đâu, đã đến lúc có thể lập gia đình. Nàng cắn môi, hoảng sợ nhìn Cửu gia. Hắn, hắn muốn làm gì? Tiền dâm hậu sát? Cửu gia có nhiều hưng trí đánh giá nàng, dáng người tinh tế linh lung, đánh giá quá nửa ngày, cuối cùng lắc lắc đầu, thở dài ”Ngươi sợ cái gì, sợ gia ăn ngươi? xương cốt này của người, cho gia làm đệm thịt, gia cũng ngại.” Nhìn A Nghiên kia vòng eo không đầy nắm tay, hắn ghét bỏ nhíu mi “Chậc chậc chậc, gia vươn một đầu ngón tay có thể bẻ gãy ngươi, còn có ngươi trên mặt kia nước mắt nước mũi bẩn thỉu, quả thực làm cho người ta mất khẩu vị.” Hắn nói khó nghe như vậy, A Nghiên lại nhẹ nhàng thở ra. Nàng đã chết bảy lần, nhưng chưa từng bị tiền dâm hậu sát, thiếu chút nữa cho rằng lần chết mới sẽ là kiểu này. Cửu gia lúc này cũng lười nhìn nàng, nhắm mắt lại, tiếp tục dưỡng thần. Ít lâu sau, Mạnh Hán trở lại, mang theo Hàn Đại Bạch cùng Hà Tiểu Khởi. Hàn Đại Bạch mặt trắng như tờ giấy, thân thể béo trắng run run giống như mặt túi vải căng gió. Hà Tiểu Khởi quật cường cắn răng không nói gì. Sủng hậu tìm chết hàng ngày - Nữ vương không ở nhà Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn' ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết Page 6 of 201 Anhdva Well-Known Member Bài viết 1,126 Được thích 1,028 Ta muốn ngược tơi tả , sao mà bảy kiếp đều bạo ngược như vậy. Chương 06. Canh cá cuốn thất bảo ​Editor heavydizzy Beta apple-socola​ A Nghiên cũng biết nên hầu hạ vị lão hổ này thế nào, bất quá đứng ở bên cạnh lát, rất nhanh liền hiểu. Vị nương Hạ Hầu Kiểu Nguyệt kia, với từng món đồ ăn đều dùng đũa ngà voi sạch lấy ra ít, tự mình nếm thử qua. Sau đó Cửu gia bắt đầu ăn. Thử độc... A Nghiên vừa thấy liền minh bạch, thân phận Cửu gia này quả nhiên thể chỉ là Cửu gia. Có thể dùng Hạ Hầu Kiểu Nguyệt đẹp như thiên tiên làm thị nữ thử độc, thân phận địa vị này phải có bao nhiêu lớn. Thân phận như vậy, muốn giết chết mình, quả nhiên giống như nghiền chết con kiến. Thậm chí còn cần động thủ. A Nghiên đến lúc này càng thêm minh bạch tình cảnh của bản thân. Nàng nỗ lực khiến mình cười lên, nhu thuận tiến đến "Cửu gia, nếm thử canh cá cuộn thất bảo này ." xong, nàng nâng cái hộp thức ăn tới. Hộp thức ăn khác với cái khác, bên trong là cái nồi đất màu đen, trong nồi đất canh cá còn bốc hơi nóng. Cửu gia cúi đầu nhìn, chỉ thấy nồi đất thuần màu đen, bên trong nước canh trắng sữa nồng đậm, nhiệt khí ngùn ngụt, trong nước canh lại có đen bóng mềm mại, màu trắng tươi mới, cùng với mấy điểm xanh lá đẹp mắt. nước canh màu trắng còn phủ tầng váng mỡ màu vàng kim, trình tự ràng. Cửu gia lãnh đạm "Đây là cái gì?" A Nghiên gp rút nâng cái lò bằng bùn từ bên cạnh đến. Bên trong có than cháy, dùng kìm sắt kẹp nồi đất đặt lên bếp lò, sau đó mới cười "Cái này gọi là canh cá cuộn thất bảo. Đem cá hầm cách thủy cho mềm nhuyễn tinh khiết và thơm lừng. ăn cá mà dùng bảy thứ rau có cho vào trong canh cá nóng hổi, làm cho rau ướp mùi thơm canh cá, nhưng lại mất hương vị rau xanh thơm ngon" Nàng cầm đôi đũa ngà voi tiếp tục cười, dù cười nhưng vẫn mất tự nhiên "Cửu gia muốn nếm thử ?" Cửu gia nhíu mày, nhìn nàng cầm đũa ngà voi rất thành thạo, khác hẳn vẻ mặt kinh hãi vừa rồi, lập tức cảm thấy thú vị, nhân tiện "Tốt." A Nghiên được lệnh, trong lòng biết cơ hội thi triển thân thủ tới. Liền dùng đũa ngà voi gắp rau mầm xanh tươi, sau đó tay rung lên, thấy rau mầm giống như được thiên nữ vẩy hoa lướt qua canh cá nóng bỏng. Ngón tay nàng cũng khác với nông nữ, sinh ra tinh tế đẹp mắt, lúc làm động tác này, lại có chút tao nhã mà nương ở nông thôn thể có. Cửu gia nhìn nàng trầm sườn mặt xuống, con ngươi sâu thẳm đen nháy càng có hứng thú, bên môi cũng nổi lên ý cười trêu chọc, xem động tác kế tiếp của nàng. A Nghiên gắp hai đũa rau mầm trong canh cá nóng rồi nhàng thổi thổi, định thổi cho bớt nóng để đưa cho . Hạ Hầu Kiểu Nguyệt thấy vậy, hơi nhíu mi, định ngăn cản nhưng kịp. Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cúi đầu, cũng dám nhìn sang. Đây là việc Cửu gia kiêng kị nhất, thích có người thổi thức ăn nóng cho , vì cảm thấy bẩn. Cho dù là Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cho tới bây giờ cũng dám làm như vậy. A Nghiên thổi hơi nóng xong, đem chiếc đũa gắp rau mầm đưa tới đĩa trước mặt Cửu gia, cười với "Cửu gia, vẫn rau mầm mĩ vị. Đây là lau sậy xanh tươi rậm rạp, sương trắng phủ khắp mọi nơi, người ta bây giờ, ở vùng nước biếc cách vời phương, lau sậy đó là rau mầm này..." tới đây, trong lòng nàng bỗng nhiên lộp bộp, nghĩ thầm mùa này, lấy đâu ra rau mầm tươi mới? Hạ Hầu Kiểu Nguyệt thấy A Nghiên đem chiếc đũa gắp rau mầm thả vào trong đĩa của Cửu gia. Nàng đồng tình nhìn về phía A Nghiên, dường như nhìn người chết. Quả nhiên, Cửu gia ngưng cười, nhăn mày lại, ánh mắt hờn giận lạnh lùng nhìn chằm chằm A Nghiên. Ánh mắt như hàn quang phóng tới, dường như mộng cũ lại đến, nhất thời A Nghiên như rơi xuống hầm băng, cả người tự chủ được rùng mình cái, đôi môi lại run run. Bất quá nàng hiểu , giờ phút này phải là lúc sợ hãi, đành phải nỗ lực hơi nhếch môi khống chế run rẩy "Cửu gia, Cửu gia... Rau mầm này ăn ngon a... ăn thực ngon..." Chẳng lẽ lão hổ này thích ăn rau mầm? ... A Nghiên cơ hồ muốn khóc. Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cúi đầu, muốn nhìn chuyện kế tiếp. Nhưng ngay lúc này, Cửu gia bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười hơi lạnh, bất quá đúng là cười. " , ăn ngon lắm sao?" nhướn mày dài, hơi hơi xoay người sát vào nàng, thấp giọng hỏi. Thanh nguy hiểm vang lên bên tai, như đạo hào quang cuối cùng trước khi tiến đến tử vong. A Nghiên biết phải bắt lấy cơ hội lần này, nàng gật đầu " , rau mầm nhúng qua canh cá, tinh tế non mềm lại ngon vị cá... Cửu gia nhất định thích! Gia muốn dùng chút ? Dùng chút rồi, có lẽ thích." Đời trước, nàng dùng món ăn này giúp Ngọc Quý phi làm hoàng thượng vui lòng. Cũng vì vậy, nàng trở thành đại cung nữ được Ngọc Quý phi nể trọng. Bất quá cái gọi là đại cung nữ được nể trọng, cũng là tìm chết cùng Ngọc Quý phi. Cửu gia chậm rãi cầm đũa ngà voi, gắp đũa rau mầm ngon mắt, ăn thử ngụm. Quả nhiên hương vị thơm ngon trơn mềm, trong mùi vị mang theo mùi cá mờ ảo, trong miệng còn dư vị, phải canh cá tanh, cũng phải mùi rau nhạt, ngược lại mùi thịt cá kết hợp rau thanh mát vào miệng trở nên hoàn mỹ. gật đầu "Tạm được." A Nghiên hai chân cứng ngắc rốt cục khôi phục tri giác. Cửu gia tán thưởng nhìn nàng "Dựa vào vài món đồ ăn hôm nay, ngươi vào làm đầu bếp nữ cho gia ." Gân mạch cả người A Nghiên đau nhức rốt cục bình thường trở lại. Nàng nhàng thở ra, cúi đầu, tận lực mềm nhu thuận "Cửu gia, vâng." Nhưng trong lòng lại sầu khổ, phải làm đầu bếp nữ đến năm nào tháng nào? Nếu ngày thích, chẳng phải trực tiếp kéo ra ngoài chém? Dù chém, ngày nào đó cẩn thận, chừng đem tánh mạng chôn vùi ở trong này. Vẫn trùng trùng tâm , A Nghiên nơm nớp lo sợ hầu hạ Cửu gia dùng bữa. Đợi xong bữa cơm, mồ hôi lạnh ướt lưng nàng, quần áo cũng dính ở lưng. Nàng mặc cái áo bào trắng rộng thùng thình chuyên dụng trong phòng bếp, tương đối mỏng, lúc này gió thu thổi qua, phía sau lưng bị lạnh buốt từng đợt. Ăn uống no đủ, Cửu gia giống con báo lười biếng, duỗi hai chân dài hữu lực, híp con ngươi lại, mỉm cười đánh giá A Nghiên. A Nghiên có khuôn mặt nhắn, thanh thuần tú nhã. Vì tuổi còn , chỉ to bằng bàn tay. mặt có đôi mắt to trong suốt. Kỳ nếu phải nàng chưa thoát khỏi hình dáng tiểu nha đầu khiếp sợ sinh ra ở nông thôn, xem ra rất thuận mắt. Đương nhiên, so với Hạ Hầu Kiểu Nguyệt loại tiểu mỹ nhân vạn dặm mới tìm được người, căn bản đáng nhắc tới. Cái này giống như so mẫu đơn với cúc dại ven đường. A Nghiên mẫn cảm ý thức được Cửu gia đánh giá mình. Nàng cúi đầu, vẫn nhúc nhích mặc cho nhìn. Cảm thấy nhìn mình, giống như con báo đánh giá tiểu bạch thỏ xem thịt tiểu bạch thỏ tươi ngon chỗ nào, nên hạ miệng từ đâu? nhìn lâu, nhìn đến mức cổ nàng có chút đau, cuối cùng dời tầm mắt . Tầm mắt kia vừa dời, A Nghiên vụng trộm thở phào nhõm. Ôn thần này, cuối cùng cũng nhìn mình nữa. Ai biết đúng lúc này, Cửu gia lại nhàn nhã mở miệng "Dẫn nàng tắm rửa chút." Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cúi đầu tuân mệnh, đứng dậy, ý bảo A Nghiên theo nàng. A Nghiên tắm rửa chút nghĩa là gì? Chỉ cảm thấy mình giống như lá dương xỉ, bị đưa rửa sạch rồi cho vào trong nồi sao? Bất quá nàng cũng dám hỏi nhiều, nhiều sai nhiều, ngoan ngoãn theo Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ra ngoài. Trong hoa viên tràn ngập hơi thở Cửu gia, nàng cứng ngắc ra, hai cái đùi tựa như hai cây cà kheo di chuyển ra phía trước. Mãi cho đến khi bước ra ngoài cửa nguyệt môn, thoát khỏi hoa viên tràn đầy hơi thở Cửu gia, nàng rốt cục nhàng thở ra, cả người trầm tĩnh lại. Cước bộ nhàng chạy đến bên người Hạ Hầu Kiểu Nguyệt, nàng lén lút hỏi "Vị tỷ tỷ này, vì sao ta phải tắm?" Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nhìn cũng nhìn nàng "Ngươi biết là người người thực thối sao?" Thối? Tuy rằng A Nghiên sinh ở nông thôn, bất quá cũng sạch . Nàng cúi đầu ngửi ngửi bản thân, hương thơm tự nhiên, có gì thối, còn có chút mùi hoa! " có, chút cũng thối a!" Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nhíu mày, nhắc nhở "Mồ hôi." A Nghiên lại cúi đầu, bình tâm tĩnh khí ngửi ngửi, cuối cùng nàng quả ngửi được mình có chút mùi mồ hôi, như có như . cẩn thận ngửi, căn bản nghe thấy. "Này cũng có thể ngửi được?" A Nghiên tò mò đánh giá Hạ Hầu Kiểu Nguyệt. Đây chính là người bên người ôn thần. "Cái mũi Cửu gia luôn luôn linh mẫn hơn so với ta." Hạ Hầu Kiểu Nguyệt liếc mắt lườm A Nghiên cái, thản nhiên , mặt có tia kiêu căng. A Nghiên hơi giật mình, rất nhanh minh bạch, ý là Cửu gia sớm ghét bỏ nàng rất thối, cho nên muốn dẫn nàng “tắm rửa chút” cho thơm? Hạ Hầu Kiểu Nguyệt thấy nàng bất quá là tiểu nương ở nông thôn, trong lòng khỏi có chút khinh thường, đôi mày tuyệt mỹ giật giật, thản nhiên nhắc "Cửu gia thích ngửi thấy hương vị nên ngửi, ngươi..." "Ta biết, về sau ta nhất định chú ý." A Nghiên cúi đầu, đáp. Hạ Hầu Kiểu Nguyệt lại lườm A Nghiên cái, xem con ngươi nàng đơn thuần, trong lòng hiểu . nương này tay nghề nấu ăn tốt, vào được mắt Cửu gia, bằng sớm biết chết bao nhiêu lần, bất quá chỉ là người đáng thương mà thôi. A Nghiên nghĩ tới, cái gọi là tắm rửa chút lại là tắm rửa như vậy. Nàng bị đưa vào trong ôn tuyền, bên cạnh tùng xanh bách biếc, mùi hoa từng đợt, tiếng côn trùng kêu vang, thanh thúy dễ nghe. Bên trong loạt nhà trúc lịch tao nhã, ôn tuyền lộ thiên, kế núi gần sông, đan xen hợp lí. Bỏ thân áo bào trắng, bước vào bên trong ôn tuyền khói trắng, thoải mái híp con ngươi, hưởng thụ gió núi nhàng khoan khoái, trong khí truyền đến mùi hương thảo mộc, nhất thời khỏi vui vẻ thoải mái. Mà ở suối nước nóng, có thị nữ dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, hầu hạ bên cạnh, đưa khăn màu trắng cùng với vân trà thượng đẳng. Hơi hơi khép con ngươi lại, nước suối ấm áp vỗ quanh nàng, dường như vuốt ve thân thể của nàng. Trong thư sướng ấm áp, nàng dường như hoảng hốt quay về đời kia. đời đó, nàng là đích trưởng nữ Phùng gia quyền khuynh thiên hạ, tôn quý vô cùng, được sủng ái vô tận. Tổ phụ nàng là Tĩnh quốc công lão thần bốn triều, tổ mẫu là đại trưởng công chúa, phụ thân là thái phó đương triều, mẫu thân cũng là quý nữ thế gia, bên nhà ngoại chấp chưởng binh quyền. Nàng sinh ra hưởng cẩm tú vinh hoa, cả đời xuôi gió xuôi nước vô ưu vô lo. Nay nghĩ lại, hẳn là đời thứ hai. đời đó, nàng trải qua kiếp trước là tiểu cung nữ chết thảm, bắt đầu ý thức được thế vô thường, hiểu được làm người phải xem việc trước cũng nên chú ý về sau, dù được sủng ái tin cậy, dù là sủng phi hậu cung, hoặc là trọng thần trong triều, tất cả bất quá là con cờ trong quyền vị đế vương mà thôi. Nàng dấu vết khuyên nhủ mẫu thân của mình, khiến mẫu thân khuyên phụ thân, nhắc nhở đạo lý cây cao tất gặp gió lớn, với quyền thế Phùng gia lúc đó, tất nhiên đưa tới tai họa bất ngờ. Thời gian dài, phụ thân nghe lọt tai, bắt đầu thu liễm, ước thúc đệ tử trong tộc, mà A Nghiên làm đích trưởng nữ Phùng gia, vượt qua mười mấy năm cẩm tú nhàn nhã. Đáng tiếc, chung quy nàng trốn được vận mệnh. Vào năm nàng hai mươi tuổi, nàng mang thai ở cùng mẹ chồng bị thánh chỉ xét nhà. Nhà chồng của nàng phò tá hoàng vị, ý đồ giúp Tứ hoàng tử cướp đoạt đế vị, lại thất bại trong gang tấc. Tứ hoàng tử chết thảm, Cửu hoàng tử vinh đăng đại bảo thành công rồi bắt đầu tính sổ. Nhà chồng nàng cả nhà bị chém, mà nàng thiếu phu nhân lớn bụng, cũng nhập nô tịch, về sau nhận hết hành hạ. Nàng lúc đó mấy lần muốn chết, lại bởi vì thai nhi trong bụng mà quyết định sống sót, sống sót sinh hạ đứa của nàng. Sống hai đời nàng cũng hi vọng có cốt nhục của mình. Nhưng thế luôn thể như nguyện, mùa đông năm đó đặc biệt lạnh, nàng mỗi ngày đều ngồi giặt quần áo bên hồ. Nàng lớn bụng, xoay người khó khăn, chỉ có thể dùng tư thế kỳ quái ngồi giặt bên hồ. Cố tình ngày, vị Cửu hoàng tử đăng cơ làm đế, lâm giá Thụy vương phủ, hơn nữa muốn thưởng cảnh đông trong hậu viện. Tác giả có chuyện muốn chuyện xưa ý nghĩa chính là chuyện xưa " sủng hậu ngừng tìm chết đủ mọi cách", đương nhiên nàng mỗi ngày tìm chết là có nguyên nhân, chúng ta cứ chậm rãi từ từ đến ... Last edited by a moderator 16/7/17 Tò mò k hiểu sao tên truyện lại vậy, giờ biết tác giả gợi ý Lý do j khiến ng sợ chết như chị lại "tìm chết hàng ngày" đây nhỉ Chương 07. Hôm nay ta làm cá Editor heavydizzy Beta apple-socola ​Đại quản gia Thụy vương phủ vì lấy lòng thiên tử mới đăng cơ, liền mệnh nha hoàn nô tì đến dọn dẹp mặt hồ đầy lá rụng. Lúc đó nàng quỳ xuống cầu xin, mặt hồ kết băng, đầy cỏ khô bùn nhão, trơn ướt dễ ngã, nàng bình thường đều đường vòng, cũng dám bước qua đó. Nay chỉ cầu làm việc khác, đừng bắt nàng dọn mặt hồ. Kiếp đầu tiên nàng là tiểu cung nữ, cũng sợ sống bẩn sống mệt, nhưng cũng muốn vì ngã cái làm rơi mất thai nhi trong bụng. Nhưng đại quản gia đồng ý, nàng quỳ xuống cầu xin khóc lóc nức nở, cũng làm nên chuyện gì, ngược lại đổi lấy khiêu khích châm chọc. Ai ngờ được, từng là đích nữ hào môn thế gia, thiếu phu nhân thiên kiều vạn quý nhưng trong mùa đông khắc nghiệt đau khổ cầu xin quản gia từng thấp kém hơn nàng rất nhiều. Đúng lúc này, đường bên cạnh truyền đến tiếng bước chân. Mọi người nhìn qua, dĩ nhiên là vị thiên tử được chúng thần theo như chủng tinh phủng nguyệt tiến tới. Mọi người rầm rầm tránh né mở đường, cung kính quỳ xuống, ngay cả đại quản gia vừa rồi diễu võ dương oai, cũng nơm nớp lo sợ quỳ xuống phía trước. A Nghiên kỳ chưa từng thấy Cửu hoàng tử, càng chưa thấy lên đế vị. Dù sao đời này nàng trải qua rất tốt, hoàn toàn nghĩ tới bị lặp lại vận mệnh của đời thứ nhất, càng nghĩ tới loại vận mệnh này liên tục lặp lại bảy lần! Bấy giờ nàng cúi đầu, trong khóe mắt có dư quang, ngờ gặp phải đôi mắt dài , trầm lạnh lẽo, đông lạnh tàn phá, như quỷ mỵ. Chỉ liếc mắt cái, liền như rơi vào địa ngục a tì. Nàng làm sao có thể quên ánh mắt này được? Trong trí nhớ từng chết thảm, đầy huyết tinh, chính là cùng với đôi mắt như vậy. Mà lúc này ánh mắt kia hiển nhiên cũng bắt được ánh mắt nàng, hơi nhíu mày, dường như có chút kinh khiếp "Ai vậy?" A Nghiên co rúm người rùng mình, che bụng, động cũng dám động. Nhất thời có quản gia tiến lên bẩm báo, người chung quanh cũng đều quỳ ở nơi đó. A Nghiên cũng muốn qua bái kiến, cũng muốn quỳ xuống, nhưng hai chân lại giống như bị đông cứng tại chỗ, có cách nào nhúc nhích. Trong khoảng thời gian ngắn, biết vì sao bụng to bắt đầu đau nhức, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nàng biết mình bị gì. lúc này, có thị vệ đẩy nàng cái, muốn nàng tiến đến bái kiến vị đế vương mới đăng cơ kia. Nàng vốn mang thai sắp sinh, bụng to kềnh, lại đứng ở bên bờ, bị đẩy từ phía sau, bàn chân dẫm lên cỏ khô đóng băng, ngay sau đó xẹt cái, mang thai đứng vững được, trực tiếp ngã xuống. Vừa trượt xuống, bụng nàng tròn vo, giống như quả cầu thẳng tắp ngã vào hồ nước. Ngay khắc ngã vào trong hồ, nàng tuyệt vọng ý thức được vận mệnh của mình bèn liều mạng ngửa mặt trừng nam nhân hại mình rơi vào trong hồ kia. Con mắt xếch mang theo lãnh ý, gắt gao cau mày, nhìn về phía nàng. ở đế vị cao cao tại thượng, từ nhìn xuống hết thảy, nhìn tính mạng nàng như cỏ rác. Nàng thân thể cồng kềnh, ngã vào trong hồ, hồ băng mỏng bị thân thể nàng đập vỡ, nàng rơi vào vết nứt, chỉ giãy vài cái, rồi động tĩnh nữa. Sau này nàng hẳn là được người vớt lên, nhưng vì thời gian quá trậm trễ, hương tiêu ngọc vẫn, xác hai mệnh. A Nghiên nhớ lại khỏi có chút kích động. Chuyện này đả kích nàng so với đời thứ nhất bị đánh chết còn thảm hại hơn. Thế cho nên đến đời thứ ba, nàng luôn luôn buồn bực vui, trong lòng luôn tràn ngập cảm giác bi thiết. Nhiều đời qua, nàng cho rằng mình quên. Nay ngâm mình trong ôn tuyền thoải mái, nàng mới biết được, hết thảy đều chôn dưới đáy lòng, chưa bao giờ quên. Nàng ngửa mặt lên trời thở dài, vì thai nhi cả bảy đời mới có duyên phận mấy tháng, cũng vì bản thân qua nhiều đời lần lại lần giãy dụa vô ích. Mở to mắt, nàng còn hưng trí hưởng thụ tùng xanh bách biếc, phờ phạc ỉu xìu bò ra khỏi ôn tuyền, chuẩn bị lau người, mặc áo bào lụa trắng mới tinh. Ai biết Hạ Hầu Kiểu Nguyệt lại ngăn nàng. Nàng hiểu nhìn Hạ Hầu Kiểu Nguyệt "Hạ Hầu tỷ tỷ, ta tắm rửa tốt lắm." Hạ Hầu Kiểu Nguyệt khẽ nâng cằm, thản nhiên "Ngươi chỉ tắm lần, sao đủ?" Còn phải tắm rất nhiều lần sao? A Nghiên hiểu nhướn mi. Hạ Hầu Kiểu Nguyệt dường như nhìn ra tâm tư của nàng, gật đầu "Nếu ngươi muốn làm đầu bếp nữ của Cửu gia, phải tắm sạch toàn thân cao thấp trong trong ngoài ngoài." đến đây, Hạ Hầu Kiểu Nguyệt vung tay lên. Vì thế A Nghiên liền nhìn thấy vài thị nữ tới, lấy tư thế cho cự tuyệt, đem nàng chỉ quấn khăn tắm khiêng lên, sau đó nâng đến phòng trúc. Trong phòng trúc có ao ôn tuyền, hẳn là nước được dẫn từ ngoài vào chảy theo chân tường, dòng nước róc rách, bên cạnh bày biện giỏ trúc bàn trúc, lịch tao nhã. A Nghiên còn chưa kịp liếc mắt nhìn thêm bị vài thị nữ ném vào trong ôn tuyền. Tư thế và tốc độ rơi vào ôn tuyền làm nàng nhớ tới lần ngã xuống nước đó, da đầu run lên. Nhưng nàng rất nhanh phát mình bình yên vô , nước suối ôn nhuận thoải mái, bèn trấn định lại, bắt đầu nhìn xung quanh. Ao ôn tuyền này cùng bên ngoài cũng khác bao nhiêu, trong ôn tuyền tràn ngập mùi thuốc. Nàng từng có đời làm nữ đại phu, cho nên có thể đoán được, bên trong có lăng hương, hoa hồng, mộc lan các, tế tân, đinh hương… dùng nước thuốc này tắm, có thể làm đẹp dưỡng nhan. Nàng nâng tay lên, lau nước mặt "Thế này là vì sao?" Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ném ít hoa hồng vào trong nước, thản nhiên "Cửu gia muốn dùng ngươi, đương nhiên muốn ngươi tắm rửa sạch ." Dùng nàng? Dùng nàng? Dùng nàng! Đây là ý gì? A Nghiên hơi nhíu mày, nghiêng đầu đánh giá Hạ Hầu Kiểu Nguyệt, chờ nàng ấy tiếp. Hạ Hầu Kiểu Nguyệt giải thích nữa, chỉ phân phó thị nữ "Để nàng ngâm đến mặt trời lặn xuống phía Tây ." Mặt trời lặn xuống phía Tây? Này đương nhiên được! A Nghiên vội hỏi "Dùng nước thuốc để tắm tuy rằng tốt, nhưng ngâm quá lâu, da người bị tróc hết, đến lúc đó Cửu gia cũng thể dùng ta..." Đáng tiếc nàng còn chưa xong, Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nhàng lườm nàng cái, xoay người bỏ thẳng. Để lại bóng lưng yểu điệu động lòng người, tư thái tao nhã. Lại lạnh lùng cao ngạo vô cùng. A Nghiên bất đắc dĩ thở dài, đành phải nhận mệnh. Vì thế ngày đó, A Nghiên ngâm lần lại lần, trước ngâm linh lăng, nước thơm, đương quy, rồi lại ngâm hoa hồng, hoa hồng xong rồi còn có tiểu ngư, hết tắm tiểu ngư lại đến nước trong. ai biết nàng ngâm bao nhiêu lần. Nàng đời này bao giờ muốn tắm rửa nửa, tình nguyện thối chết. Lúc nàng gian nan từ trong bồn tắm ra, tứ chi có khí lực, tay cũng ngâm đến tróc da. Nàng nằm sấp tại chỗ, suy yếu quay đầu nhìn về phía thị nữ thần sắc lạnh băng "Ta sạch rồi sao?" Có phải qua cửa ải của Cửu gia hay ? Thị nữ gật đầu "A Nghiên nương, mời theo nô tì." A Nghiên gian nan chống đầu gối như nhũn ra, theo thị nữ, qua cánh rừng, cuối cùng đến chỗ khác có nhà bằng trúc. vào nhà trúc, bọn thị nữ bắt đầu cởi khăn choàng người nàng, chải đầu cho nàng, thanh lý tất cả các chỗ thân thể, thậm chí cả chỗ bí mật và móng chân cũng buông tha, tất cả đều thanh lý chỉnh tề. Nàng cảm thấy mình giống như con cá béo đáng thương, đầu tiên là tẩy trừ sạch , bây giờ lại muốn cạo vảy chỉ chừa lại mang cá và nội tạng. Tiếp theo bọn thị nữ cầm loại kem óng ánh trong suốt bôi khắp chỗ cho nàng, bôi toàn thân xong, lại bắt đầu phun chút bạch lộ màu vị. Lại bị ướp tiếp muối ăn, nước tương và dấm chua, biết có phải ướp vài ngày ? Cuối cùng, nàng mới được phép mặc bộ trường bào cổ áo thêu hoa, cũng phủ thêm áo màu vàng nhạt hoa văn mây như ý, cuối cùng những người đó dường như sợ nàng lạnh, còn khoác cho nàng áo choàng gấm lông chim màu xanh. Quả nhiên, là muốn thêm gia vị vào canh, lại phối hợp thêm hành lá, củ gừng cùng mấy tép tỏi, như vậy mới có thể ngon miệng hơn chút. Tóc của nàng được búi lên, cài cây trâm ngọc bích lung linh. Thế nhưng còn thêm cái lá rau thơm xanh mượt! Như vậy nhìn vào càng thêm ngon miệng. A Nghiên bị thu thập phen bên ngoài trăng non từ từ nhô lên, trong rừng trúc u tĩnh lạnh lẽo, chỉ ngẫu nhiên có tiếng kêu của dế, thanh thúy uyển chuyển lại làm cho người ta thêm ớn lạnh. Nàng khép chặt áo choàng lông chim người, mềm giọng hỏi thị nữ "Xin hỏi vị tỷ tỷ này, trang điểm cho ta như thế, là muốn làm gì?" Chưng lên hay là rán lên? Mặt thị nữ biểu cảm liếc nàng cái, gì. A Nghiên trong lòng bất ổn, suy nghĩ lung tung phen. Cuối cùng trong đầu là hình ảnh con cá ở trong nồi nhảy a nhảy, bên cạnh là con báo dữ tợn tàn nhẫn, như hổ rình mồi liếm răng trắng. Bàn tay bé nhàng sờ soạng vòng eo mình, vòng eo cố nhiên là đầy nắm tay, phía người lại lồi lên chỗ, bất quá là hơi hơi lồi ra mà thôi. Nàng tuổi còn , lại ở nông thôn sống bần hàn, cơm canh tốt, thân hình cũng chậm phát triển. giận nam nhân kia, đúng là kẻ cùng hung cực ác, ngay cả mình như vậy cũng buông tha? ràng là muốn mệnh mình a! A Nghiên lúc này thù mới hận cũ cùng nhau nổi lên, chỉ hận thể nhào qua bóp chết . Nhưng trong lòng nàng đương nhiên minh bạch. Đối phương quyền thế ngập trời, nàng ở trước mặt đối phương giống như con kiến. Nàng thể thu hồi hận ý trong lòng, làm ra bộ dáng thuận theo, cúi đầu làm vui lòng , chỉ ngóng trông có thể bỏ qua cho mình mạng. A Nghiên theo thị nữ ra ngoài, nàng vì trong lòng có việc cũng chú ý lắm. Đến lúc phản ứng lại rồi, ngẩng đầu lên cũng vào giữa rừng trúc, rừng trúc thanh u, xanh biếc. Lúc này trăng như ngân câu, tỏa ra ánh sáng bàng bạc, lại có gió thu thổi qua, rừng trúc phát ra thanh kẽo cà kẽo kẹt. A Nghiên nhìn nhìn bốn phía, cứ thế bước tiếp, xuyên qua rừng trúc tới khu nhà tráng lệ. Vừa quay đầu lại, thị nữ bên người xoay người lui xuống, nàng biết mình có đường lui. Nam nhân phát rồ kia, chẳng lẽ chọn trúng mình, muốn mình hầu ngủ? Nàng hồi tưởng thân hình người kia, mặc dù dám nhìn kỹ, nhưng đúng là cao ngất thon dài, xem tuổi tác ước chừng hai ba hai tư tuổi ? ràng già, có thể làm cha mình!! Mà mình mới mười bốn tuổi, bất quá đứng đến bả vai thôi. Lại nhớ tới lúc giết người, ánh mắt quỷ dị lạnh lẽo, nhất thời cơn gió lạnh ở trong lòng nàng thổi tán loạn khắp nơi. Thân thể nàng như vậy, vẫn còn chưa trưởng thành, làm sao chịu nổi nam nhân tàn bạo vô tình lại cao lớn như vậy? Nghĩ đến đây, nàng bi thương cúi đầu. Chẳng lẽ đời này càng thê thảm hơn so với đời trước? Còn chưa tới cập kê, bị người ép chết ở giường? A Nghiên trong lòng nghĩ như vậy, bàn chân bước càng chậm, nhưng đến cuối cùng vẫn tới trước cửa. Nàng cúi đầu, trong lòng giãy dụa lợi hại. Nếu giờ phút này, nàng quay đầu chạy lấy người, có phải có thể đào thoát hay ? Đến cùng là chạy trốn hay là ngoan ngoãn nằm giường đợi ép chết? rối rắm, chợt nghe trong phòng vang lên giọng khinh đạm "Tiến vào." A Nghiên cả người căng thẳng, khẩn trương cắn chặt răng, biết mình căn bản trốn được, lập tức gõ tiếng trống làm tinh thần hăng hái, thở sâu, vào như chịu chết. Phòng này cũng giống phòng ở của người phú quý bình thường. vào, đập vào mắt đầu tiên là tủ bằng gỗ tử đàn, phía có con chim ưng đen tuyền toàn mở to hai mắt, dùng cặp mắt bén nhọn nhìn chằm chằm nàng. A Nghiên trong lòng khỏi phát khổ nghĩ người ta nuôi sủng vật sao lại như thế? Nam nhân này cực kỳ u, nuôi ra con chim ưng đến ánh mắt cũng là bộ dáng muốn ăn thịt người. Kề sát bên cái tủ là cái bình phong ngọc san hô, bình phong san hô nửa che khuất đằng sau giường, nhìn lắm, bất quá nam nhân kia hẳn là nằm giường nghỉ ngơi. Sau bình phong san hô, giọng nam nhân hơi có vẻ khàn khàn truyền đến "Lại đây." Last edited by a moderator 16/7/17 ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết Page 6 of 201 Trạm Vương ôm lấy A nghiên, giọng khàn khàn lên tiếng Vì sao nàng toàn thân lại run rẩy? A Nghiên run rẩy trả lời Bởi vì ta sợ... Trạm Vương nhìn nàng mỉm cười sủng ái Nàng sợ cái gì? A Nghiên chân đều run đáp...sợ ngươi Trạm Vương nhướn mày Sợ ta? sợ gì ta? A Nghiên nước mắt cũng muốn rơi ra đáp Sợ ngươi...giết ta.. Trạm Vương sờ sờ mặt A Nghiên Ngoan ngoãn, chỉ cần nàng yêu ta, ta sẽ không giết nàng. A Nghiên trở tay ôm chặt lấy cánh tay Trạm Vương Ta yêu ngươi, yêu ngươi, yêu chết ngươi! Chỉ cần ta sống ta sẽ yêu ngươi! Sống một ngày yêu một ngày! Trạm vương cúi đầu hôn nhẹ lên gò má của nàng nói Là yêu một ngày, sống một ngày. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày!

sủng hậu tìm chết hàng ngày